Trở về Hải Phòng trong một ngày cuối năm 2016 công tác, tôi có dịp ghé qua thăm cô Xuân, cô là hàng xóm, bạn thân của mẹ, và cũng là cô giáo chủ nhiệm tôi hai năm lớp 10 và lớp 11. Nếu nhìn cô cười tươi, nhanh nhẹn chạy ra đón tôi như thế này thì  ít ai biết rằng, cách đây 3 tháng, cô Xuân không thể đi lại được vì bị tràn dịch khớp gối, di chuyển ngắn trong nhà phải cần người đỡ hoặc dùng đến gậy để chống.

Từ bỏ sớm đam mê giảng dạy…..

Cô Xuân là giáo viên dạy văn cấp 3, năm nay 51 tuổi. Ngay sau mấy năm khóa tôi ra trường, cô về hưu. Cô bảo, cứ nói với mọi người là về hưu sớm để muốn nghỉ ngơi, chăm sóc chú (chồng cô), với muốn dành thời gian trông nom vườn tược, con gà, con lợn, chứ thực ra sức khỏe của cô yếu, không đủ khả năng đứng lớp nhiều giờ liền nữa. Chứ nghề giáo mà, cô yêu lắm. Khoảng năm 2002, cô đã có những dấu hiệu của bệnh thoái hóa khớp gối, dạy học đứng đến nửa buổi là đầu gối cô đã đau, bước từ dưới lên bục giảng có 2 bậc thềm cũng thấy đau. Nghỉ ngơi cũng thấy đỡ hơn nhiều. Nhưng sáng ngủ dậy lại thấy đau, nhất là mấy hôm trái gió trở trời, thời tiết lạnh, mãi chả nhắc cái chân lên được.

Đi bệnh viện khám thì họ bảo bị thoái hóa khớp gối, và kê đơn cho cô một số loại thuốc tây. Cô bảo ngày đó dùng nó cũng giảm đau nhanh lắm, một thời gian uống thuốc thấy ngừng đau nên cô không uống nữa. Thì được vài hôm cơn đau lại trở lại, mà còn thấy nặng hơn, khớp gối cảm giác khô cứng, đau hơn khi đi lại.  Mà nhất là khi leo cầu thang, nên hôm nào có tiết dạy ở tầng 2, tầng 3 là coi như tối đó cô lại khổ sở. Đi lại nhiều khiến đầu gối đau mà đêm về nằm mãi mới ngủ được, sáng dậy thì cứng hết cả chân, phải co ra duỗi vào mãi, chán chê mới dám bước xuống giường.

Cứ như vậy uống thuốc tây nhiều cô thấy cũng không tốt, mà sau mỗi lần uống, bớt đau rồi nhưng cảm giác khớp gối ngày càng khô cứng hơn, mà ngừng uống lại đau. Nghe cô Thắm ở trường bảo cách điều trị chữa bệnh thoái hóa khớp gối bằng đông y tốt hơn, nên cô cũng thử, lăn lội mấy chục cây sang Thủy Nguyên cắt thuốc, uống được 3 tháng mà thấy cũng không đỡ, mà ngày nào cũng đun sắc, cũng thấy nản. Cả cô và chú đều bận, có mỗi đứa con gái thì học trong Nam, thi thoảng mới về. Một mình cô cứ loay hoay đi dạy, về nhà cơm nước, lợn gà, đúng là không có thời gian nào mà đun sắc mãi. Nên cô cũng thôi.

Mấy năm liền cứ thuốc nọ thuốc kia, ai bảo thuốc gì khỏi, cô cũng dùng, ở đâu có thầy giỏi, cô cũng đến mua thuốc, nhưng tuổi tác qua đi, bệnh cũng chả giảm mà ngày càng nặng. Đây cũng là lý do cô phải nghỉ hưu ở tuổi 49.

Tai nạn bất ngờ…..

Tưởng rằng về nhà nghỉ ngơi, hạn chế đứng nhiều, đi lại nhiều thì hị vọng đầu gối sẽ bớt đau hơn, vậy mà giữa năm 2016, cô bị tai nạn, bị thương nặng ở gối, gối phải của cô do tác động quá mạnh nên bị tràn dịch khớp, không thể đi lại được, 2 tuần đầu, mỗi tuần đều đặn 2 lần, cô phải qua phòng khám gần nhà hút dịch khớp, đầu gối phải bị tràn dịch sưng đỏ,  cô phải cố định băng quấn và chống gậy mới di chuyển được vài bước trong nhà. thuốc uống, thuốc bôi dần cũng đỡ hơn chút, cô có thể đi lại nhẹ nhàng, nhưng hay bị lệch trục khớp lắm, đi hơi nhanh, bước hẫng một tý là khớp gối bị trẹo đi, từ sau đợt tai nạn, bác sĩ nói dây chằng bị giãn, khiến khớp gối lỏng lẻo, nên cô mới có dấu hiệu lệch trục khớp khi di chuyển như vậy. Có bệnh phải vái tứ phương, cô bảo chữa trị nhiều mà chẳng khỏi, giờ lại tai nạn nặng thêm, cô buồn lắm.

Phép màu đã đến…

Tình cờ biết đến viên xương khớp senudo từ một người bạn thân, anh ấy làm trong công ty dược phẩm nanofrance. Đưa tôi 4 hộp, anh bảo cứ mang về cho cô em dùng thử, bố anh cũng đang dùng, sản phẩm này hỗ trợ ổn định lắm. Tìm hiểu thông tin trên mạng, biết được Viên xương khớp Senudo có khả năng tiết dịch khớp, bổ sung chất nhầy, bảo vệ và tái tạo màng sụn, mạnh gân, dây chằng, cơ khớp. hỗ trợ giảm đau sưng, viêm khớp. Cũng thấy thành phần thuốc hầu hết là thành phần tự nhiên, nên tôi cũng yên tâm.

chua-thoai-hoa-khop-goi

Mang về cho cô Xuân đúng dịp gần ngày 20/11, cô mừng lắm. cô kể “ con đưa cô uống được 1 tuần đã thấy đỡ đau rồi, đi lại dễ chịu hơn, uống một tháng hết 4 hộp mà thấy khỏe khoắn hơn hẳn, sáng dậy chân không còn tê cứng như trước nữa”.

Sau đó cô nhờ mua thêm cho cô 8 hộp, tôi gửi về cho cô, kèm thêm cả vài hộp cho mẹ dùng thử. Gọi điện thoại cho tôi, cô hồ hởi “ Chân cô hồi phục nhanh hơn cô nghĩ An ạ, cô đi lại nhanh mà không bị trẹo gối đi như trước nữa. Mà nhà thuốc cũng chu đáo cơ, còn gửi kèm cho cô danh sách các món ăn tốt cho xương khớp, xem mới biết trước giờ mình ăn uống không khoa học gì cả. Cuối tháng này là hết thuốc rồi, con về mang thêm cho cô 20 hộp nhé, thuốc tốt quá, cô muốn lấy làm quà cho chú con với bà ngoại”.

Chạy ra đón tôi, nhìn cô đỡ giúp từ tay tôi túi đồ đạc lỉnh kỉnh, có cả mấy chục hộp viên xương khớp senudo rồi đi vào nhà mà tôi bật cười. “ Đồ nặng lắm, cô cứ để con xách cho”, cô cười rõ to “ Cô còn khỏe lắm, có cái chân thoái hóa bao nhiêu năm nay được chữa khỏi nhờ thuốc quý, giờ có khi cô còn cõng được cả con ấy chứ”. Tôi cười hiền đón nhận, người ta nói chẳng sai , có sức khỏe – là có tất cả.

Đánh giá bài viết.